VỘI VÀNG

I-Tìm hiểu chung:

1- Tác giả:

– XD (1916-1985), bút danh là Trảo Nha, tên Ngô Xuân Diệu

– Quê: Hà Tĩnh

– Sau tốt nghiệp tú tàià đi dạy họcà làm viên chức ở Mỹ Thoà ra Hà Nội viết văn

– Là thành viên từ nhóm Tự lực văn đoàn

– Là cây bút có sức sáng tạo mãnh liệt, dồi dào, bền bỉ, có đóng góp to lớn trên nhiều lĩnh vực đối với nền VHVN hiện đại

– TP chính: SGK (Tr 21)

2. Tác phẩm:

In trong tập “Thơ thơ” 1938 – tập thơ đầu tay cũng là tập thơ khẳng đinh vị trí của Xuân Diệu – thi sĩ “ mới nhất trong các nhà thơ mới”

II. Đọc, hiểu văn bản:

1) Tình yêu tha thiết với thiên đương nơi trần thế:

a) Ước muốn khao khát sống của XD

“ Tôi muốn…bay đi”

– Điệp từ “ tôi muốn”à cái tôi cá nhân, khát khao giao cảm

– Động từ “tắt, buộc”à đoạt quyền tạo hóaà mạnh mẻ, táo bạo

-> Câu thơ ngắn gọnàmong muốn thay đổi quy luật tự nhiên

b) Thiên nhiên, sự sống gần gũi với tâm trạng của XD

“ Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của Yến anh này đây khúc tình si”

->NT điệp từ + liệt kêà thiên nhiên cụ thể, gần gũi mà thân quen, đầy tình tứ làm say đắm lòng người

– “Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa”

->Xuân đem đến cho con người niềm vui, hạnh phúc

-“Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”

-> NT so sánh rất đời thường đầy ý nghĩaà tình yêu đôi lứa

“ Tôi không chờ….hoài xuân”

-> Mâu thuẫn: nửa hăm hở, nữa ngập ngừng

->Tình yêu cuộc sống tha thiết của tác giả

2- Cảm giác mới mẻ của tác giả về thời gian:

“ Xuân đương tới… đương qua

Xuân còn non… sẽ già”

-> NT điệp từ và đốià Thực tại>< thời gian, mùa xuân

“ Mà xuân hết… tôi cũng mất”

“ Lòng tôi rộng / lượng trời cứ chật

…Xuân vẫn tuần hoàn / tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại

Còn trời đất / chẳng còn tôi mãi

-> NT đối + giọng thơ hờn giận, ai oán, u uất vì thiên nhiên luôn đối kháng với con người

-> Lòng yêu đời, yêu cuộc sống tha thiết, muốn sống mãi với tuổi trẻ, mùa xuân cuộc đời

3) Quan niệm sống của nhà thơ:

– “ Mau đi thôi…”à còn thời gian của tuổi xuân

– “ Ta muốn ôm….”

-> Điệp ngữ + nhịp thơ dồn dập, sôi nỗi + nhiều động từ mạnh, tăng tiến “ ôm, riết…+ dùng từ độc đáo “ Cắn”à trái tim sôi nỗi khao khát sống

– Hình ảnh:               sự sống mơn mởn

mây đưa gió lượn

cánh bướm tình yêu

cái hôn nhiều

-> Sự tươi mới, đầy sức sống

-> Tình yêu cuồng nhiệt, say đắmà quan niệm nhân sinh, sống phải biết cống hiến và hưởng thụ

III. Tổng kết:

1- Nghệ thuật:

– Sự kết hợp nhuần nhị giữa mạch cảm xúc mãnh liệt, dồi dào và mạch luận lí chặt chẽ

– Cách nhìn, cách cảm mơí và nhũng sáng tạo độc đáo về hình ảnh thơ

– Sử dụng ngôn từ; nhịp điệu đồ dập, sôi nổi, hối hả, cuồng nhiệt

2- Ý nghĩa văn bản: Quan niệm nhân sinh, quan niệm thẩm mĩ mới mẻ của Xuân Diệu – nghệ sĩ của niềm khát khao giao cảm với đời.

Tác giả: Trương Hồng Thủy